Xúc động trước bài viết tri ân thầy cô và cha mẹ của học sinh lớp 12

         Hôm nay em rất vinh dự và tự hào khi được thay mặt 478 bạn học sinh lớp 12 nói lên cảm xúc của mình và gửi lời tri ân đến cha mẹ, thầy cô khi sắp phải rời xa ngôi trường yêu dấu, rời xa những cánh phượng hồng rực rỡ, rời xa những tiếng cười, những giận hờn vu vơ của tuổi học trò đáng nhớ.

         Vậy là đã 12 mùa phượng nở trôi đi để giờ đây tất cả đã trở thành những kỷ niệm, những gì thân thương nhất của tuổi học trò hồn nhiên, trong sáng. Mai này khi đã lớn khôn, khi mỗi chúng ta bước trên chuyến hành trình của cuộc đời sẽ có khi nào ngoảnh lại nơi đây - nơi sân trường yêu dấu?

         Chúng em đã rất tự hào vì mang trên mình màu áo Nguyễn Huệ - ngôi trường đã trở thành một miền ký ức không thể nào quên. Nơi có hàng ghế đá thân thuộc, có hàng sấu tỏa bóng mát dịu dàng, có sắc tím thơ dại của bằng lăng, có sắc đỏ rực rỡ của phượng vỹ nhảy nhót cả một vùng trời, được tô điểm bởi bản hòa tấu tuyệt vời đã thành lệ mỗi độ hè về của những chú ve. Những bản hòa tấu ấy năm nay sao nghe thật lạ lùng, bâng khuâng, thúc dục, xao xuyến đến chạnh lòng. Phải rồi, mùa chia tay đã đến!

         Chúng em đã thật may mắn vì được sống dưới mái trường Nguyễn Huệ đầy ắp yêu thương, nơi có những người cha, người mẹ hiền thứ hai – những người đã chắp thêm đôi cánh, nâng bổng nhứng ước mơ được bay cao mãi, xa mãi. Chúng em xin gửi tới các thầy giáo, cô giáo lời cảm ơn chân thành từ sâu thẳm trái tim. Chính thầy cô đã dạy cho chúng em biết cách sống, cách làm người biết cách yêu thương và chia sẻ. Thời gian vẫn cứ trôi những trang giáo án vẫn miệt mài trong đêm, không gian lặng lẽ chỉ còn lại tiếng lật sách, bút viết, tiếng gió rít khe khẽ qua khe cửa sổ và tiếng lạch cạch của chiếc kim đồng hồ. Và chúng em cũng muốn nói cả lời xin lỗi. Đã có lúc chúng em chưa học bài, đã ương bướng, gan lì làm các thầy cô giáo phải phiền lòng, cũng đã có lúc chúng em hờn dỗi vì bị la mắng. Để rồi giờ đây khi sắp phải chia tay chúng em mới nhận ra, mới ao ước “Ước gì thời gian quay trở lại dù chỉ một lần, một lần thôi để lại một lần nữa là học trò, lần nữa được yêu thương, được quan tâm và thậm chí là cả la mắng. Ước gì thời gian ngừng trôi để có thể biến tất cả nơi đây trở thành mãi mãi”.

Ba mẹ thân yêu của chúng con!

         Con cũng muốn gửi tới ba mẹ lời cảm ơn và cả lòng biết ơn công sinh thành dưỡng dục, cảm ơn sự yêu thương mà ba mẹ đã dành cho chúng con. Cảm ơn ba mẹ đã ban cho con cuộc sống này và nuôi con khôn lớn. Và chúng con cũng muốn xin lỗi vì đôi lúc còn chưa ngoan, còn ham chơi làm ba mẹ phải buồn. Chúng con tự hứa sẽ cố gắng học tập hơn để trở thành niềm tin và điểm tựa của ba mẹ, tự tin vững bước trên con đường phía trước kia để không phụ lòng mong mỏi của ba mẹ, thầy cô.

         Người ta thường bảo “Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò”. 12 ơi sao thân thương quá đỗi! Những gương mặt tự bao giờ đã trở nên quen thuộc, sao bỗng nhớ quá những nụ cười thơ ngây, nhớ quá những phút giận hờn vô cớ, nhớ quá những giọt nước mắt lăn trên má ai thật nhẹ nhàng, nhớ quá một ánh nhìn ấm áp, nhớ quá một lời động viên và nhớ lắm những trái tim chân thành luôn hướng về nhau cầu nguyện an lành, hạnh phúc. Bỗng mong ước mỗi sớm mai thức dậy lại được cắp sách tới trường, đùa vui cùng tụi bạn, để yêu thương ấm áp tràn ngập khắp nơi nơi. Các bạn ơi chúng ta hãy ghi sâu vào tim khoảnh khắc đáng nhớ này. Hãy cố gắng học tập hơn nữa, nỗ lực hơn nữa để đạt kết quả cao trong những kỳ thi phía trước nhé! Có lẽ đó chính là món quà quý giá nhất mà chúng ta có thể dành tặng ba mẹ và thầy cô. Chúc các bạn sẽ luôn thành công trên con đường đã chọn, sẽ trở thành một người con ngoan, một người công dân tốt.

Đại Từ, ngày 21 tháng 5 năm 2012

Hoàng Thị Dung - Học sinh lớp 12 A1 (Khóa 2009 - 2012)

• Biên tập: Ban CNTT Trường THPT Nguyễn Huệ



Địa chỉ : Thái Nguyên
Mọi chi tiết xin liên hệ :